Hôm qua mình có gặp một Anh bạn, ảnh là Doanh nhân – kỹ sư công nghệ. Ảnh có hỏi mình về tình hình thị trường bất động sản hiện nay như thế nào? Mình bảo đang bão hoà một chút, không có nhiều sản phẩm đang bán ra.
Rồi ảnh nói rất nhiều về quy luật cung – cầu. Rồi khi Khách hàng mua thì họ rất quan tâm đến tình hình thị trường, vì nó ảnh hưởng đến mức giá. Rồi cung tăng – cầu giảm, rồi cung giảm – cầu tăng, ….
Mình bảo, mình định hướng không đi theo con đường tư vấn ấy, mình không chăm chăm quá vào nhu cầu thị trường, mình chỉ quan tâm nhu cầu của Khách – chính tại thời điểm họ mua.
Rồi ảnh lại tiếp tục thuyết giảng rất nhiều về các yếu tố kỹ thuật , thị trường, kinh tế và nhìn mình với ánh mắt kiểu thể hiện rất nhiều kiến thức của bản thân.
Mình chỉ im lặng, có lẽ kiến thức của mình chưa đủ thật, mình đồng ý.
…
Thử hình dung nha: Khi bạn đang khát, rất khát nước và rất cần nước. Người bán nước bên đường đứng ngay cạnh bạn và biết được bạn cần nước, nếu không bạn sẽ chết khát. Và họ thay vì bán 10K/ chai nước như thông thường, họ bán cho bạn 50K/ chai nước. Nếu là mình, mình sẽ mua nó để giải quyết vấn đề cấp bách cho cơn khát của mình, mình sẽ bảo vệ mình trước, duy trì bản thân trước rồi sẽ tiếp tục những việc khác sau. Mình sẽ chi 50K mua và uống nó, vui vẻ; còn người bán nước có thực dung như thế nào là việc của họ. Và mình sẽ dự phòng để không rơi vào tình trạng khát đến mức sắp ngất như vậy nữa, nhưng nếu tình hình bất khả kháng thì mình vẫn phải chấp nhận mức giá cao đó, để phục vụ cho bản thân cấp bách trước tiên.
Còn Bạn? nếu bạn cứ đứng cãi cọ với người bán nước rằng bán giá cao hơn hoặc tiếp tục chấp nhận cơn khát ấy đến nguy cấp thì đó là sự chọn lựa của Bạn. Hoặc Bạn mua để xử lý việc của Bạn và ấm ức tại sao họ thừa thời cơ thì đó cũng sẽ là sự lựa chọn của Bạn.
Hoặc Bạn biết sẽ có ai đó rơi vào tình trạng này và Bạn tận dung cơ hội đó thì Bạn hoàn toàn là một con buôn. Bạn có thể lợi được tiền mặt, vật chất nhưng những tổn thất vô hình thì khó mà biết được nó đáng giá bao nhiêu. Chính vì khó nhìn thấy, nên mình nói ra cái giá của nó chắc Bạn cũng sẽ chỉ cười khảy và xem nhẹ. Chỉ là quan điểm và cách làm.
Theo quan điểm của mình Bất động sản là một Tài sản nên được mua theo nhu cầu và trong mức khả năng của chúng ta. Chính sách này, quyền lợi kia, thị trường tăng giảm, không ai kiểm soát được, hôm nay điều chỉnh này, ngày mai điều chỉnh khác và bds là một Tài sản khó có thể thanh khoản được ngay. Nên cần được xem xét nhiều hơn vào các yếu tố cá nhân hoá để được tiêu dùng và phục vụ kèm theo tốt hơn sau này.
Mỗi thời điểm, mỗi lứa tuổi chúng ra sẽ có những sản phẩm phù hợp khác nhau, không sản phẩm nào hoàn toàn tốt, không sản phẩm nào hoàn toàn không tốt. Không thời điểm nào hoàn toàn tốt, không thời điểm nào hoàn toàn xấu.
Không có sản phẩm xấu, không có thị trường xấu. Chỉ có những người mua hiểu rõ hay không mong muốn của chính bản thân mình.
Tư duy nghề nghiệp của mình, vấn đề lớn nhất mình hay đặt ra cho bản thân trong quá trình tư vấn và gặp gỡ khách hàng: Trước thị trường như vậy, thực tế tình hình của Anh Chị như vậy, CĐT có cách làm như vậy, nhiều chính sách như vậy, nhiều dự án như vậy, nhiều sự lựa chọn như vậy, TẠI THỜI ĐIỂM NÀY … thì đâu là sự lựa chọn tốt nhất, đâu là sự lựa chọn cùng một lúc nhất để tiết kiệm nhiêu nhất về chi phí, thời gian và rủi ro cho Anh Chị.
Đó là những câu hỏi mà mình liên tục tìm kiếm.
P/s: Một chút suy nghĩ động lại sau cuộc gặp.
Nỗ lực để ít tranh giành hơn, nhưng lại nhận được nhiều
Ít vội vàng nhưng lại đến đúng nơi.
Thôi đi ngược dòng, để cuộc đời dẫn lối cho bạn./

Zalo